Việt Nam quê hương tôi-giấc mơ về một xứ sở thanh bình

Với Việt Nam quê hương tôi, nhạc sỹ Đỗ Nhuận như “một người được chọn” trong lúc đó để gửi đi thông điệp về dân tộc mình tới mọi con người trên thế gian. Đấy là Tổ quốc tôi, một xứ sở của những vẻ đẹp thiên nhiên ban tặng và luôn mơ ước về sự thanh bình. sự kiện nóng

Cùng chủ đề: Tổ quốc: Tình yêu, đức tin và sự dâng hiến



Ca khúc: VIỆT NAM QUÊ HƯƠNG TÔI
Sáng tác: Đỗ Nhuận
Thể hiện: Trọng Tấn
*****

Bạn ơi hãy đến quê hương chúng tôi
Ngắm mặt biển xanh xa tít chân trời
Nghe sóng vỗ dạt dào biển cả
Vút phi lao gió thổi bên bờ
Buồm vươn cánh vượt sóng ra ngoài khơi
Trong nắng hồng bừng lên sáng ngời

Đó là đoạn mở đầu trong ca khúc Việt Nam quê hương tôi của nhạc sỹ Đỗ Nhuận. Ông viết bài hát này cách đây hơn bốn mươi năm – với những hình ảnh, những giai điệu mà trước kia không ít người, trong đó có tôi đã có lúc hoài nghi: những sáng tác văn học nghệ thuật nói chung trong những năm tháng đất nước phải đối mặt với cái chết sẽ không thể thanh bình và thơ mộng đến nhường ấy.

Thế nhưng, khi bài hát vang lên, Tổ quốc bỗng trải ra giản dị, chân thực và thanh bình đến làm ta muốn khóc. Có lẽ dân tộc Việt Nam, một dân tộc đã phải triền miên đi qua những cuộc chiến tranh với bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu máu chảy và bao nhiêu ly biệt mới có thể mơ về một điều giản dị đến cháy lòng: Sự thanh bình.

Chúng ta vẫn thường nói với nhau về Thiên đường và không ít người trong chúng ta mang giấc mơ về Thiên đường. Tôi cũng vậy. Nhưng Thiên đường với tôi không phải là nơi huyền ảo với thứ ánh sáng xanh và chúng ta bay mơ hồ trong đó mà chính là một nơi giống như mảnh đất chúng ta đang sống vậy.

Những núi, những sông, những đồng, những biển này...
Tổ quốc Việt Nam tôi đấy...


Nơi đó vẫn là những cánh đồng ngũ cốc ấy, những cái cây ấy, những dòng sông ấy, những mái nhà ấy, những ngọn lửa ấy và những con người ấy nhưng được hòa đồng trong một đời sống không bệnh tật, không đói rét, không thù hận, không áp bức, không giam cầm và không chiến tranh. Chính bởi vậy mà Tổ quốc trong giai điệu và trong những hình ảnh của Đỗ Nhuận hiện ra đẹp và thanh bình tựa một Thiên đường có thật.

Nhạc sỹ Đỗ Nhuận như “một người được chọn” trong lúc đó để gửi đi thông điệp về dân tộc mình tới mọi con người trên thế gian. Đấy là Tổ quốc tôi, một xứ sở của những vẻ đẹp thiên nhiên ban tặng và luôn mơ ước về sự thanh bình.

Có thể một lúc nào đấy trong chiều dài của lịch sử, giấc mơ về sự thanh bình kia bị vùi dập. Nhưng rồi, sức sống mãnh liệt và sự bất diệt của con đường mà nhân loại hướng tới sẽ lại phục sinh và dẫn chúng ta đến bến bờ của nó.

Tôi không hiểu biết nhiều về âm nhạc. Nhưng tâm hồn tôi mách bảo về những gì đang vang lên trong nó. Mỗi khi những giai điệu Việt Nam quê hương tôi cất lên, tôi lại thấy mình như một cậu bé đang chạy trên đất đai xứ sở mình với nắng, gió, với những mùa màng, với những ngọn đồi, những dòng sông, biển cả.

Có thể mọi cảm xúc ấy do bài hát mang lại. Có thể giai điệu và hình ảnh của bài hát đã chạm vào tôi chỉ một lần, đánh thức tâm hồn tôi, để rồi tâm hồn tôi cứ thế được mở ra. Bởi đó cũng chính là khát vọng của tôi, là giấc mơ của tôi về xứ sở mình. Khát vọng ấy, giấc mơ ấy cũng chính là của mỗi cá nhân về thế gian này.

Đấy là Tổ quốc tôi: Việt Nam yêu dấu thanh thanh lũy tre, suối đổ về sông qua những nương chè, có rừng dừa xanh xa tít chân trời, mía ngọt chè xanh bông trắng lưng đồi, đồng xanh lúa rập rờn biển cả, tiếng ai ru con ngủ ru hời…

Những bận rộn, vất vả nhưng bình yên này,
con người Việt Nam tôi đấy...


Tất cả những hình ảnh thân thuộc, giản dị tới mức tưởng như là “tự nhiên vốn có”, thế nhưng lại là ước mơ cháy bỏng mà mọi dân tộc muốn đi tới. Và biết bao dân tộc đã phải đi trên những con đường máu để đến với miền đất của những điều thân thuộc, giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng ấy. Dân tộc Việt Nam là một ví dụ như thế.

Miền đất mơ ước đó là quà tặng của tạo hóa ban cho con người. Nhưng nó cũng dễ dàng biến mất bởi chiến tranh, bởi sự vô cảm và bởi sự độc tài của chính con người.

Một xứ sở thanh bình là khát vọng lớn hơn tất thảy nhưng cũng thật giản dị, nhỏ bé tồn tại sâu thẳm trong con người nhạc sỹ, trong mỗi con người Việt Nam, trong mỗi dân tộc trên thế giới. Dân tộc Việt Nam hiểu được điều đó và đã chiến đấu cho điều đó.

Cho đến bây giờ, mỗi người Việt Nam vẫn tiếp tục chiến đấu cho sự thanh bình của xứ sở mình. Cuộc chiến đấu thứ nhất cho sự thanh bình là cuộc chiến đấu chống ngoại xâm. Cuộc chiến đấu thứ hai cho sự thanh bình là cuộc chiến đấu chống lại đói nghèo, lạc hậu, chống lại những tư tưởng độc tài, chống lại sự bất công…

Và chừng nào những điều ấy được xóa sạch thì thế gian sẽ trở thành Thiên đường như chúng ta vẫn từng mơ tới.

Biết bao những tác phẩm âm nhạc, hội hoạ và văn học của nhân loại đều chứa đựng khát khao vô bờ về tương lai của con người. Đó là một thế gian thanh bình. “Miền đất hứa” mà con người mơ tới là một nơi như thế!

Cuộc chiến đấu của loài người chống lại đói nghèo, lạc hậu, chống lại độc tài và bất công… là cuộc chiến đấu dài lâu, bền bỉ. Có thể những người Việt Nam lúc này như bạn, như tôi - đang chiến đấu cho một thế giới như thế, nhưng sẽ không được chứng kiến tận mắt. Nhưng con người đã nhìn thấy ở đâu đấy và sẽ nhìn thấy cuộc sống mơ ước. Khi một người nghĩ đến sự thanh bình và đấu tranh cho nó thì sự thanh bình đã có ở trong con người đó.

Và tôi đã nghe Việt Nam quê hương tôi với cảm xúc như thế, giấc mơ như thế!

  • Vương Thảo

Cùng một tác giả, cùng một chủ đề:

>> Tổ quốc: Tình yêu, đức tin và sự dâng hiến

* Xin bạn vui lòng gõ tiếng việt có dấu